Nguyễn Sinh Hùng » Quốc Hội Việt Nam – HĐND Tỉnh/T.Phố » UBTVQH giám sát thực thi chính sách người có công

Tiếp tục chương trình phiên họp thứ 7, sáng 13/4, với sự chủ trì của Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã cho ý kiến Báo cáo kết quả giám sát “Việc thực hiện chính sách, pháp luật về người có công với cách mạng.”

Cùng dự có Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan; Bộ trưởng Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội, Phạm Thị Hải Chuyền và đại diện lãnh đạo các bộ, ngành hữu quan.

Bộ trưởng Bộ Lao Động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền phát biểu ý kiến.

Bộ trưởng Bộ Lao Động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền phát biểu ý kiến.

Báo cáo kết quả giám sát, bà Trương Thị Mai, Chủ nhiệm Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội, Trưởng Đoàn giám sát cho biết: Phạm vi giám sát tập trung vào việc tổ chức, thực hiện chính sách pháp luật ưu đãi người có công với cách mạng từ năm 2005 đến nay.

Qua giám sát cho thấy, cùng với sự phát triển của đất nước, các chính sách ưu đãi đối với người có công đã từng bước được hoàn thiện, tương đối toàn diện, bao phủ hầu hết các đối tượng người có công. Về cơ bản, các chính sách ưu đãi bảo đảm công bằng và tạo sự đồng thuận cao trong xã hội. Mức trợ cấp ưu đãi người có công thường xuyên được điều chỉnh phù hợp với sự phát triển kinh tế-xã hội của đất nước. Ngoài chính sách trợ cấp ưu đãi còn có chế độ chăm sóc sức khỏe, cải thiện nhà ở, ưu đãi trong giáo dục, đào tạo, dạy nghề, tạo việc làm, miễn, giảm thuế… Có thể nói, các đối tượng người có công đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của Đảng, Nhà nước và toàn xã hội.

Đoàn giám sát nhận định về cơ bản, đời sống của người có công ổn định và từng bước được cải thiện, góp phần củng cố lòng tin của nhân dân nói chung và của người có công nói riêng trong sự nghiệp phát triển của đất nước. Tuy nhiên, đời sống của một bộ phận người có công còn gặp khó khăn do không còn sức lao động, không có nguồn thu nhập ổn định. Sự giúp đỡ của xã hội chưa đủ để họ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bên cạnh đó, quá trình thực hiện chính sách ưu đãi người có công đã bộc lộ một số hạn chế, vướng mắc về chính sách và tổ chức thực hiện.

Đoàn giám sát đã đề xuất nhiều kiến nghị đối với Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chính phủ, các bộ, ngành liên quan, Ủy ban Nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương nhằm tăng cường hơn nữa việc thực hiện chính sách, pháp luật về người có công, góp phần đảm bảo công bằng xã hội và tạo điều kiện thuận lợi để người có công xây dựng cuộc sống, tiếp tục khẳng định vai trò trong cộng đồng xã hội.

Phát biểu tại phiên họp, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng, việc thực hiện chính sách, pháp luật về người có công trước hết phải đảm bảo để đồng bào được ăn no, mặc ấm, có nhà ở, con em được học hành, người ốm đau được chữa bệnh. Cần tính toán đẩy nhanh hơn tiến độ hoàn thành việc hỗ trợ người có công cải thiện nhà ở trên cơ sở các cơ chế, chính sách đã ban hành; khẩn trương trong công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sỹ…

Ủy ban Thường vụ Quốc hội đánh giá cao kết quả giám sát, thể hiện tinh thần trách nhiệm cao, đề cập tương đối toàn diện các khía cạnh, phản ánh khá chi tiết, rõ ràng và đầy đủ tình hình cũng như những hạn chế, bất cập của hệ thống chính sách, những khó khăn, vướng mắc trong thực hiện đồng thời, đề xuất những kiến nghị sát thực tế, đúng với tâm tư, nguyện vọng của người có công. Kết quả giám sát khẳng định chính sách ưu đãi người có công thực sự là chính sách lớn, có ý nghĩa sâu sắc và quan trọng nhất trong các chính sách xã hội của Đảng và Nhà nước.

Về cơ bản, Chính phủ, các bộ, ngành, địa phương đã thường xuyên quan tâm tổ chức thực hiện, giám sát, tuyên truyền, phổ biến, huy động mọi nguồn lực xã hội chăm lo tốt hơn đời sống vật chất, tinh thần của người có công và thân nhân, góp phần bảo đảm công bằng, tạo sự đồng thuận cao trong xã hội. Phong trào đền ơn đáp nghĩa, toàn dân tham gia chăm sóc người có công phát triển sâu rộng, đạt hiệu quả thiết thực…

Các ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội và các đại biểu cũng đề nghị cần nhanh chóng và nghiêm túc khắc phục những hạn chế, bất cập, vướng mắc trong quá trình tổ chức, thực hiện chính sách, pháp luật về người có công với cách mạng; xử lý nghiêm một số hiện tượng tiêu cực. Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội phối hợp với các cơ quan hữu quan hoàn thiện Báo cáo giám sát, nhất là các nội dung kiến nghị để trình Quốc hội.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội nhấn mạnh việc thực hiện chính sách, pháp luật về người có công cần được thực hiện nghiêm túc, nghiêm chỉnh và thống nhất với tinh thần trách nhiệm, khẩn trương, quyết tâm chính trị cao.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Chính phủ và các bộ, ngành liên quan trên cơ sở kiến nghị của Đoàn giám sát và các ý kiến thảo luận tại phiên họp, rà soát, điều chỉnh, bổ sung ban hành các văn bản hướng dẫn thuộc thẩm quyền cho phù hợp. Chính phủ chỉ đạo các bộ, ngành liên quan khẩn trương xử lý một số vấn đề như sửa đổi tiêu chí xác nhận người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc da cam; hướng dẫn giải quyết vướng mắc trong xử lý các hồ sơ tồn đọng; giảm bớt phiền hà về thủ tục hành chính. Bên cạnh đó, tiếp tục nghiên cứu mức chuẩn trợ cấp ưu đãi phù hợp với điều kiện hiện nay đồng thời, tích cực thực hiện công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sỹ, xác định danh tính liệt sỹ; coi đây là trách nhiệm của Đảng và Nhà nước; sớm triển khai Đề án tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sỹ và Đề án xác định danh tính hài cốt liệt sỹ còn thiếu thông tin.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng nêu rõ các cấp chính quyền địa phương cần đề cao trách nhiệm trong thực hiện chính sách, pháp luật về người có công; coi trọng hơn nữa công tác tuyên truyền; công tác thanh tra, kiểm tra, xử lý vi phạm.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội nhất trí cao việc ban hành Nghị quyết giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về người có công. Trong đó, tập trung các nội dung: Công nhận người có công; nâng cao mức sống, giải quyết nhà ở cho người có công; rà soát, giải quyết các vấn đề tồn đọng; trách nhiệm của các bộ, ngành hữu quan và các địa phương; giám sát của Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể./.

Thanh Hòa (TTXVN)


Share on Link Hay! Share on Facebook! Tweet This!

2 phản hồi đến “UBTVQH giám sát thực thi chính sách người có công”

  1. 21/04/2012

    thật là tuyệt. nhà nước cũng nên quan tâm rộng hơn nữa tới những Quân nhân tham gia kháng chiến, không có tiêu chuẩn hưởng chính sách người có công, như trường hợp của anh Nguyễn phú Cường ở An Đồng-Quỳnh Phụ Thái Bình. Anh bị chính quyền xã lấy đất cấy lúa cơ bản, đất vườn ,đất ao. giải thích là để dự phòng giao thông thuỷ lợi. không có quyết định thu hồi đất giao cho gia đình, sau đó bán cho dân xây nhà, vi phạm pháp luật. anh đã gửi đơn tố cáo ông Bùi mạnh Ưu bí thư đảng uỷ kiêm chủ tịch xã, ông nguyễn xuân Hưởng trưởng ban địa chính xã. tố cáo đã gửi tới huyện, chủ tịch kiêm bí thư nguyễn hạnh Phúc (nay ông Phúc đã lên làm chủ nhiệm VPQH),và ông Pham văn Sinh chủ tịch tỉnh thái bình hiện nay. đơn gửi đã quá lâu văn thư cơ quan đã nhận, ký vào báo phát. nhưng tới nay cả hai chủ tịch tỉnh đều không có ý kiến hoặc giải quyết. đã đến thời điểm cần phải xem xét xử lý, trả lại quyền và lợi ích hợp pháp cho công dân nguyễn phú Cường .bởi ngày 19 tháng 4 năm 2012 thủ tướng đã có ý kiến chỉ đạo. nội dung xin đọc tại website sukienandong.
    xin cảm ơn
    Ngô quang Hà

  2. 01/05/2012

    KÍNH THƯA CHỦ TỊCH QUỐC HỘI!
    Tôi hiện là một giáo viên trung học phổ thông ở huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An. Trước đó, tôi đã hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự trong lực lượng công an nhân dân. Hôm nay, tôi xin gửi Ngài bài báo này, cũng như là một ý kiến:
    Giáo viên nghèo lại nghèo hơn.
    Giáo dục và đào tạo ở Việt Nam luôn được chính phủ nhấn mạnh là quốc sách hàng đầu, là nền tảng và động lực thúc đẩy sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
    Thế nhưng, các giáo viên, giảng viên, một trong những nguồn nhân lực chính, góp bàn tay xây dựng một Việt Nam cường thịnh đã và đang phải đối mặt với thực tế đầy nghịch lý.
    Điêu đứng thời bão giá
    Truyền thống “tôn sư trọng đạo” đã ăn sâu vào cội rễ của đời sống xã hội Việt Nam. Hình ảnh người giáo viên luôn là một gương mẫu chuẩn mực điển hình cho mọi tầng lớp trong xã hội ở bất cứ giai đoạn lịch sử nào của dân tộc. Giáo dục và đào tạo bao giờ cũng là quốc sách hàng đầu ở Việt Nam.
    Ở giáo dục cấp thấp, chúng ta đều biết là các thầy cô giáo đều phải dạy thêm, phải làm thêm những nghề phụ khác, bất kể những gì mà họ có thể làm được.
    Nhưng hơn bao giờ hết, hình ảnh đẹp của một nhà giáo mất đi sự tôn nghiêm kính trọng trong thời buổi đất nước càng tiến nhanh trên con đường công nghiệp hóa và hiện đại hóa. Chỉ vì nhà giáo nghèo và những thế hệ học sinh, sinh viên không muốn tương lai sẽ giống như chính những thầy cô giáo của mình.
    Trong năm 2011, với mức lạm phát gần 20%, đời sống của giáo viên thật sự là điêu đứng trong thời bão giá. Hình ảnh một nhà giáo thật chỉnh chu trước bao học sinh phụ huynh, nhưng phải tính toán chi tiêu cho từng gói mì trong phần tiền lương ít ỏi nhận về sau 1 tháng dạy học ở trường. Tâm sự của một cô giáo nghe có vẻ thật xót xa:
    “Trời ơi, khổ lắm. Thay vì trước đi chợ chừng 50.000 đồng thì mua thức ăn được nhiều lắm. Bây giờ đi chợ 50.000 chỉ mua được một món ăn thôi. Ăn phải nhín nhín. Tiền lương có tăng, nhưng so với vật giá thì tính đúng ra tiền lương giảm chứ không phải là tăng. Có những giáo viên mới ra trường lãnh lương rất thấp. Lương cơ bản chỉ đủ ăn ba bữa một ngày thôi. Mà cái gì cũng mắc hết trơn. Mì gói, mì ăn liền, lúc trước là 2.500 đồng/gói, bây giờ là 3.500-3.600. Còn hủ tiếu ăn liền là 6.000 đồng/gói.”
    Trong những ngày giáp tết Nhâm Thìn,chúng tôi nhận được thư chia sẻ của một giáo viên. Xin trích như sau:
    “Nghe đài không biết ai được thưởng tết hơn một tỷ đồng, nghĩ đến ngành giáo dục sao mà tủi thân thế. Tôi dạy năm nay là 28 năm rồi, thế mà lương tháng chỉ có 3,6 triệu đồng. Tết tây Tết ta chẳng có một xu tiền gì cả, thậm chí 20/11 là ngày Tết thầy ,cô giáo mà cũng chẳng có một xu gọi là Tết! Ngồi nhẩm tính một tỷ là bao nhiêu, một con số rất lớn so với đồng lương giáo viên. Đã tốt nghiệp đại học sư phạm, tốn biết bao tiền ăn học chưa kể công lao dùi mài bút nghiên, nhưng đi dạy lương lại quá ít. Tết ai ham chứ tôi chẳng vui chút nào. Tôi không còn nhớ là bao năm qua, Tết chẳng hề mua sắm cho mình một bộ đồ mới nào. Cứ thế, Tết đến rồi Tết đi…”
    Với truyền thống đón Tết cổ truyền, trong số những người mong chi Tết đừng đến lại là những thầy cô giáo. Một giáo viên chia sẻ:
    “Tết thấy doanh nghiệp được thưởng này kia còn giáo viên thì không được đồng nào. Mấy chục năm nay rồi, không còn nhớ biết bao lâu nữa, hình như đã mười mấy năm, hai chục năm, vì đi dạy cũng 27 năm rồi, mà thấy lâu lắm không có tiền thưởng. Có năm chẳng những không có tiền thưởng mà lãnh lương còn trễ nữa. Năm nào cũng vậy, tháng 12 là phát lương thiệt trễ.”
    Nói thật một tháng lương chúng tôi nếu mà sống để gọi là cầm hơi thì sống được. Còn sống để thành người để phát triển nền văn minh thì không thể được.
    Hàng loạt báo chí đưa tin nhiều giáo viên dạy học ở vùng sâu vùng xa, vùng núi hẻo lánh không có tiền về quê ăn tết. Không những thế mà lại có tin giáo viên ở huyện Châu Thành – Hậu Giang bị buộc phải đóng góp một ngày lương để đốt pháo bông mừng đón Tết. Rất may là nhờ vào các phương tiện truyền thông đại chúng mà kiến nghị này đã không tiến hành. Nhưng thực tế trong đời sống thường nhật, giáo viên bị bắt buộc phải đóng góp rất nhiều thứ mà họ không có lựa chọn nào khác. Một giáo viên cho biết:
    “Nước lũ dâng mà nằm cái lưng mát rượi luôn mà mình vẫn bị trừ lương để ủng hộ lũ. Chính bản thân mình ở trong vùng lũ không được tiền mà còn bị trừ lương. Lương thì bị trừ bất cứ lúc nào họ muốn. Trừ ủng hộ quỹ khuyến học, quỹ hưu trí, ủng hộ nạn nhân chất độc màu da cam, ủng hộ đồng bào và giáo viên vùng bị lũ lụt, thiên tai, trừ ủng hộ nhà tình thương, trừ làm cầu, trừ tình nghĩa. Có một giáo viên nào đó ở đâu chết, hoàn toàn không biết người giáo viên đó thì người ta vẫn trừ lương nói là đi đám tang ủng hộ giáo viên đó chết.”
    Tìm cách làm thêm
    Có thể nói hầu hết giáo viên phải tìm mọi cách làm thêm để có khoản tiền nhất định đảm bảo nhu cầu tối thiểu cho cá nhân và cho gia đình nình. Dù hiện nay tình trạng dạy thêm học thêm tràn lan, không ít giáo viên bị biến chất trở thành “ác sư” trong mắt phụ huynh và học sinh, nhưng chắc rằng là giáo viên thì ai cũng muốn nhận được tiền lương chính thức để hết lòng dốc sức cho công việc của mình. Giáo Sư Trần Ngọc Thêm chia sẻ:
    “Nếu như khoản tiền được đi qua con đường chính thống để người ta toàn tâm toàn ý cống hiến cho công việc chính của mình thì hiệu quả sẽ tốt hơn rất là nhiều. Ở giáo dục cấp thấp, chúng ta đều biết là các thầy cô giáo đều phải dạy thêm, phải làm thêm những nghề phụ khác, bất kể những gì mà họ có thể làm được. Mặc dù tôi quan sát thấy nhiều thầy cô hết sức tâm huyết với nghề và thấy rất thương họ.
    Ngay cả ở cấp cao hơn – cấp đại học, với những cán bộ trẻ mới ra trường, lương rất là thấp với thời giá Việt Nam hiện nay, lương khoảng 2-3 triệu đồng ở trường chính thức, trường công của Nhà Nước thì không thể nào nuôi sống được bản thân mình huống hồ chi 2 vợ chồng trẻ lại còn đứa con nữa thì không thể nào toàn tâm toàn ý làm việc được, không thể nào học nâng cao trình độ được. Như vậy thì hiệu quả rất là kém. Mà ông thầy kém thì toàn bộ ngành giáo dục đầu ra kém. Cuối cùng nguồn nhân lực chung của cả đất nước đều kém nên kéo thụt lùi toàn bộ đất nước.”
    Bộ Trưởng Giáo Dục Phạm Vũ Luận đã đề xuất tăng lương cho giáo viên nhiều lần với Bộ Nội Vụ và Bộ Lao Động – Thương Binh – Xã Hội nhưng vẫn chưa được chấp thuận. Dù biết rằng đất nước còn nhiều khó khăn nhưng giáo viên rất mong chính phủ quan tâm đến đời sống của nguồn nhân lực “trồng người” này. Thầy giáo Đỗ Việt Khoa một người nổi tiếng vì tố cáo tiêu cực trong ngành giáo dục chia sẻ:
    “Nói chung trong mặt bằng xã hội hiện nay, với thời điểm hiện giờ thì lương của giáo viên trước lạm phát được coi là thấp nhất trong các ngành. Hiện nay mặt bằng lương giáo viên dao động từ 2 – 4 triệu đồng/ tháng đối với giáo viên cấp phổ thông trung học cơ sở trở xuống. Mức lương thấp như thế này trong khi lạm phát năm nay là 18,6%. Như vậy, đời sống ảnh hưởng rất là nhiều. Nói thật một tháng lương chúng tôi nếu mà sống để gọi là cầm hơi thì sống được. Còn sống để thành người để phát triển nền văn minh thì không thể được. Đây là điều chắc chắn.”
    Đồng lương èo uột của giáo viên ngày nào chưa được cải thiện thì ngày ấy người dân vẫn còn tin rằng nền giáo dục mà họ đang thụ hưởng không bao giờ xứng đáng với những gì mà nhà nước đặt ra.

Gửi phản hồi